
Nhóm
người trẻ đam mê văn thơ của chúng tôi đến với nhau, rồi trở nên thân thiết chỉ
bởi những tiếng thơ, tiếng lòng trong quãng đời sinh viên đầy mộng đầy mơ. Có
những nỗi buồn trong cuộc sống, có những khoảnh khắc không thể nói ra thành lời
chúng tôi đã dùng văn thơ để nói thay tiếng lòng của mình. Khi có thời gian tụ
hội chúng tôi chia sẻ với nhau những bài thơ viết vội, những câu văn chắp nối.
Ngôi trường nơi tôi đang học tập có một không gian tuyệt vời, không gian sư phạm
đầy cây xanh, bóng mát, hoa thơm. Chỉ có mấy bạn yêu văn chương, hiếm hoi lắm.
Chúng tôi đến từ nhiều trường khác nhau: bách khoa, ngoại ngữ, sư phạm… hoặc có
những thành viên đặc biệt đang đi làm nhưng đều có chung tình yêu mãnh liệt với
văn chương. Chúng tôi đã viết ra những vần thơ lòng thật đặc biệt để đọc cho
nhau nghe, để chia sẻ cảm xúc, để bình luận, nói chuyện phiếm quanh quẩn chuyện
giảng đường, cuộc sống. Những người bạn của tôi có một tình yêu đặc biệt với
thơ, chỉ đơn giản là thích, là giãi bày…
 |
Buổi họp mặt của chúng tôi ngày ấy... |
Tôi
cũng vậy. Có nhiều bài thơ đong đầy cảm xúc có khi già dặn, có khi thơ ngây, có
khi trầm buồn nỗi nhớ nhà, nhớ người yêu, lại có lúc xúc cảm trước vẻ đẹp của
cuộc sống. Dẫu biết là những vần thơ, câu văn còn non nớt nhưng khát khao chia
sẻ luôn đong đầy, những ưu tư còn nặng vương mang. Cảm xúc bất chợt tuôn ra chỉ
đơn giản như vậy. Có những ngày chán nản, một người bạn thân thiết của tôi đã từng
động viên: văn thơ là linh hồn cuộc sống, tự dưng tôi nhớ mãi câu nói ấy.
Thật khó tưởng tượng cuộc sống sẽ khô khan thế nào nếu không có văn thơ. Thỉnh
thoảng thì tôi cũng có viết, có chia sẻ đôi bài thơ, tản văn nhỏ. Dẫu chỉ là một
người trẻ lâu lâu mới viết, nhưng trái tim tôi không khỏi rộn ràng chào đón những
ngày đẹp dịu dàng đắm say, mùa của ngọt ngào xưa cũ. Tạm biệt những người bạn của
tôi để vội vàng trên chuyến xe về quê, vội vàng cất bước vào vòng tay của mẹ
cha nơi gốc làng, gốc xóm. Tự dưng tôi lại nhớ những ngày sinh hoạt văn thơ, những
tiếng lòng còn dang dở, mãi mãi dâng tràn trong trái tim của những người trẻ.
 |
Nhóm bạn trong chương trình đêm thơ - nhạc "Thương lắm Quảng Nam" của nhà thơ Trần Phước Ninh tại quán cà phê Đá Vàng, Nam Phước, Duy Xuyên (đêm ngày 06.09.2014). |
Dẫu
chỉ là phong trào thơ và thơ phong trào nhưng tôi mãi nâng niu, trân trọng những
bài viết nhỏ ấy. Những tiếng cười, những tiếng nói, những phút thẩn thơ của những
sinh viên còn đang trên giảng đường có lẽ phải tạm dừng tại góc sân trường nầy…
Tôi lục lại mấy bài thơ cũ mà mà những người bạn ấy đã từng chia sẻ, bất chợt lắng
đọng với khúc thơ của người chị Huyền Trang (Hà Tĩnh), người đã thắp lên tình
yêu đối với văn chương trong tôi:
em đi
nhặt những thứ lẻ loi
của những chiều tàn hoang mảnh vỡ
nhưng
màn đêm
không phải là phép màu gắn lại
ngày nắng lên nhật khuyết một góc màu...
Rồi thời
gian cũng trôi đi, nhưng tình yêu văn chương sẽ không bao giờ tắt, vì văn
chương nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta hướng tới những điều tốt đẹp. Lặng nhìn cánh
phượng vẫn mãi tuôn rơi, bông bằng lăng chiều tím, hoa sữa ngạt ngào đâu đây…
như đưa tôi vào giấc mộng đầy nung nấu, khát khao đi tìm. Và dĩ nhiên, văn thơ
cũng như nắng, sẽ không bao giờ tắt trong tôi. Tiếng lòng xưa sẽ không bao giờ
chết, như niềm đam mê trên những trang thơ mãi còn, mãi dở dang…
Comments[ 0 ]
Post a Comment
Quý vị chỉ cần copy link hình và dán vào ô comment.