BẢN THẢO THƠ THÁNG TƯ - Phan Nam

8:44 PM |

TỬ SINH
dưới phố lấp loáng
bóng mình
mấy mùa đêm trắng
chùng chình
cuộc vui
những gã đếm chơi
ván cờ
giăng nẻo nguyệt tơ
tình si
hai
hàng

thâu chuỗi chừng nứ
thời gian
cũng chỉ giọt giọt
thiêng đàng
đánh rơi
phận người
sấp ngửa cuộc chơi
thao thao bất tuyệt
tiền
rơi
vì nàng

lòng vòng rồi lại lòng vòng
hết kiếp sinh tử
lụy phiền
tử sinh…
Đà Nẵng, 2.4.2016

ĐẾM TUỔI VĂN MINH

khi những cánh cửa đóng lại
khi màn đêm phủ lên những riêng tư thừa thải
từng chiếc bóng hiu hắt đèn trời
âm thầm co ro dưới kiếp đời tối tăm

những tiếng sột soạt đầy lặng lẽ
những dấu chân tỳ vết không thể kiểm soát vọng âm
đều đặn rót vào khoảng không bình yên
lửng thửng  mưu sinh

mảnh ghép cuộc sống vô ngôn hoặc vô hồn
cần có sự chỉ thị nhằng nhịt bằng chữ hoặc bằng tay
và ai biết được từ khi sinh hạ
hồn phố từ đâu chuôi ra

sự chuyển động lặng lẽ của đêm nay, đêm mai và rất nhiều đêm như thế
có sự xảo trá của một góc nhỏ, chỉ một góc nhỏ
nếu sự kiểm soát vô hình hiệu quả
hãy xin cho tôi, cho bạn và rất nhiều người khác nữa, đếm tuổi văn minh
Đà Nẵng, 3.4.2016

SỰ CHAI  LỲ CỦA QUÁ KHỨ

chập chững qua lối mòn ngày trước
ấu trùng tuổi xanh hé mở những điều có được
bất chợt một ngày bầu trời mở cửa
dải lụa màu hồng nhuộm đỏ tương lai

cánh chim non vẫn nhớ buổi đầu lẻ bạn
chập chững sắc màu thời gian
vụng dại tình ca
gieo rắc lối về

có thể bạn nhớ khuôn mặt tôi
chai lỳ và vô cảm
vẫn làm ngơ trước thực tại câm lặng
nối nhịp cầu thâm tâm

bạn cố gắng hành động vì đam mê
bạn lắp những viên gạch của sức trẻ
bạn động viên tôi hãy đối mặt với chính mình
đạp chông phù du kéo đời huyễn hoặc

đường đi xa lơ xa lắc
đứng lên vực dậy  luồn cuối tử sinh
Đà Nẵng, 3.4.2016

VỚI TA

đan tay ẵm bồng tháng tư
đò giang nợ chuyến

xuôi về bến xưa

người đi
vớt tuổi
bán mua
trách phận sa cơ
bể dâu
gọi mời
tay đang tâm thẳng biển trời
sinh ra nhỏ lệ

bọt rơi

bụi mù
một mình
rót chút
phù du
chênh chao bóng cả
liễu rũ cành soi
can tâm bóng lộ một thời
đường về cũng chỉ mặt người với ta…

Đà Nẵng, 4.4.2016

CŨNG MUỐN

Cũng muốn yêu mà sao lại khó thế
Bàn tay tôi bạc trắng tựa lưng đồi
Kẽ hở ban mai thì thầm về đất
Khẽ ru tình hồi quang ngày chung đôi

Cũng muốn vo sạch ký ức vụng dại
Gió vẫn đùa phút liếc mắt nhìn nhau
Reo giá đỡ gốc trái tim băng giá
Nguyện lấp trọn ngày phiêu dạt mai sau

Cũng muốn vẽ ra một bức tranh muôn màu
Tôi đưa đẩy nét chằng chịt ước mơ
Lắm đùa giỡn khẽ lau màu nắng mới
Dự cảm cận kề tóc bạc màu hơi thở

Có lẽ yêu là nhằng nhịt hư cảm
Chỉ thâm tình trao trọn miền phúc hạnh
Trăng mùa lên gọi gió mát vô thanh
Tình câm lặng trốn sau mành yêu thương
Đà Nẵng, 5.4.2016

PHAN NAM


Xem tiếp…

TÌNH NỒNG KHÓA MÔI - thơ Phan Nam

9:30 PM |
nằm hong miền nhớ phù trầm
nhớ người đêm sương lặng thầm nhả tơ
tơ lòng ái tình tròn vo
cân đo kỷ niệm chơ vơ giữa đời

à ơi khúc hát xa xôi
à ơi mạn thuyền bờ môi giao vần
à ơi trăng gầy bâng khuâng
à ơi điệu gió nga ngân câu hò


đưa tay cất giấu biển mơ
ngăn cửa mặn mòi phất phơ nhang mềm
cánh cò bay mãi tháng năm
chia lời chát đắng bấu gầm không gian

lỡ vương cung đàn giai nhân
mặc kệ trinh nữ hồ giang mịt mùng
chớp bóng một đêm lỡ làng
đẩy đưa mật ngọt trao nàng lời ru

mạng nhện sao mãi giăng tơ
mạng tình đứt lưới tim vo sẹo lòng
tắt dần bếp lửa đêm trong
tắt dần thân xác tình nồng khóa môi

PHAN NAM


Xem tiếp…