Mùa xuân và con giáp...

11:25 AM |
 
Tác phẩm 'thiếu nữ và thú cưng'
Acrylic, Trần Văn Tâm. 
Hòa trong không khí rộn ràng của những ngày đầu năm 2018, trước thềm xuân Mậu Tuất, hội mỹ thuật phối hợp với bảo tàng mỹ thuật Đà Nẵng tổ chức triển lãm tranh nghệ thuật với chủ đề “sắc xuân Mậu Tuất 2018”. 
Đến dự và thưởng lãm có sự hiện diện của ông Bùi Xuân, phó trưởng ban tuyên giáo thành ủy Đà Nẵng; ông Hà Vỹ, phó giám đốc sở VHTT&DL, ông Nguyễn Nho Khiêm, phó chủ tịch liên hiệp các hội VHNT Đà Nẵng và đông đảo văn nghệ sỹ, công chúng yêu thích mỹ thuật.
Văn nghệ chào mừng (ảnh Phan Nam)
Triển lãm giới thiệu 42 tác phẩm nghệ thuật của 30 họa sỹ thành phố với chủ đề xuyên suốt là mùa xuân và con giáp. Họa sỹ Hồ Đình Nam Kha, chủ tịch hội mỹ thuật thành phố cho biết cách đây 5 năm, lần đầu tiên nhóm họa sỹ trẻ của mỹ thuật Đà Nẵng tổ chức triển lãm mùa xuân và con giáp.
Họa sỹ Hồ Đình Nam Kha phát biểu khai mạc (ảnh Phan Nam).
Từ đó hội mỹ thuật nảy ra ý tưởng tổ chức triển lãm mỹ thuật giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật về mùa xuân và con giáp vào chương trình hoạt động của hội, được tổ chức thường niên hằng năm và đến lần này là lần thứ 4, điều đặc biệt nữa là các hội mỹ thuật trong toàn quốc thì chưa có hội nào năm nào cũng tổ chức mùa xuân và con giáp.
Cắt băng khai mạc triển lãm (ảnh Phan Nam)
Những tác phẩm với nhiều chất liệu: sơn dầu, sơn mài, acrylic, trúc chỉ, tổng hợp, nhiều ý tưởng đa dạng, đã tạo nên một bức tranh lớn về mùa xuân đa phong cách, đa màu sắc với nhiều đường nét, thủ pháp trẻ trung và sáng tạo, gần gũi quần chúng yêu nghệ thuật thị giác. “Mỗi tác phẩm đem đến người xem những cung bậc cảm xúc sâu lắng của một tác giả, đó cũng là một niềm cảm hứng sáng tác của anh chị em họa sỹ muốn nhắn gửi tình cảm của mình cho công chúng yêu nghệ thuật thị giác thưởng ngoạn nhân dịp đón xuân về”, họa sỹ Nam Kha chia sẻ trong buổi khai mạc triển lãm.
Tác phẩm 'cung đàn mùa xuân', Acrylic, tác giả Nguyễn Duy Luân.
Hội họa được bắt nguồn từ cảm xúc, cảm xúc bắt đầu từ sợi tơ mong manh chảy dài trên quãng đời vô định, gắn kết những tâm hồn đồng điệu, gắn kết những yêu thương và sẻ chia cuộc sống với chiều kích không gian và thời gian, soi rọi vào tâm thức ý tưởng của mỗi họa sỹ bằng hình ảnh, ánh sáng của đời thường để bắt đầu một ngày mới, một mùa mới...
Khoảnh khắc giao thừa, Acrylic, tác giả Trần Hồng Lâm.
Tác phẩm Gọi Xuân, Phan Thanh Hải, màu sáp trên trúc chỉ 
(ảnh Phan Nam chụp lại)
Những chú chó của chúng ta, màu nước trên trúc chỉ, Lê Trịnh Mỹ Uyên.
Năm Tuất được xếp thứ 11 trong 12 con giáp, chó là con vật gắn bó lâu đời với con người, có những đức tính tốt đẹp được tôn vinh như trung thành, thông minh, những tác phẩm vẽ về con giáp và mùa xuân đang vẫy gọi chắc chắn sẽ mang lại nhiều hứng khởi, sáng tạo trong năm mới.  Triển lãm diễn ra từ ngày 18 đến ngày 26.01.2018 tại bảo tàng Mỹ thuật số 78 Lê Duẩn, Đà Nẵng.
Phan Văn Nam.

Xem tiếp…

Nhà thơ Trúc Thanh Tâm, một đời tận hiến cho thi ca... - bài viết của Phan Nam.

4:04 PM |
Cách đây hơn hai năm, một chiều cuối tháng 05 năm 2015 tôi bất ngờ nhận được cuộc gọi từ phương xa, bác gọi thông báo với tôi, bác vừa post tạp bút nho nhỏ của tôi trên blog vườn thơ trăng nguyên thủy. Lúc đó tôi chỉ biết cảm ơn và lặng lẽ vào blog khám phá, kết quả là tôi đọc được rất nhiều thi phẩm của bác và rất nhiều thơ của bạn bè và bằng hữu được bác đăng lên thường xuyên. Ngọn lửa thi ca trong tôi được nhen nhóm một phần cũng từ nhiệt huyết và sự trân trọng thi ca, con chữ của bác 3T, một nhà thơ kỳ cựu của đất phương Nam. Khoảng cách địa lý xa như vậy nhưng tôi có cảm giác hai tâm hồn một già, một trẻ được liên kết rất gần nhau, thông qua blog vườn thơ trăngnguyên thủy và các diễn đàn văn chương phi lợi nhuận. Trong hình dung của tôi, nhà thơ Trúc Thanh Tâm là một người phong trần, đã đi qua hai cuộc chiến tranh đầy cam go, khốc liệt nên đời thơ của bác được xây dựng nên từ hồn nhân dân, hồn đất nước, từ dáng hình quê hương xứ sở. Một người yêu thơ trong sáng, thuần khiết và không vụ lợi, không biết tôi nghĩ như vậy có đúng không, nhưng có một điều chắc chắn rằng, cả một đời bác dành trọn cho thi ca, một đời rút ruột nhả tơ làm đẹp cho đời, cho người. Bác rất lặng lẽ trên hành trình viết lách nhưng được bằng hữu ở khắp nơi quý mến, ở trong nước và cả hải ngoại. Thực tình thơ của bác không hợp “gu” với tôi lắm, nhưng tôi vẫn đọc và học hỏi, bởi vì thấy bác nhiệt tình quá nên đã truyền cảm hứng cho tôi và niềm tin mãnh liệt dành cho thi ca. Nhứt là đối với một người trẻ mới chập chững viết những bài đầu tay như tôi. Tôi gặp bác trên blog vườn thơ trăng nguyên thủy, bởi bác hay chia sẻ thơ tôi trên ấy, và bác cũng bảo tôi chia sẻ thơ của bác trên blog mà tôi vừa mày mò lập ra để hòa cùng đời sống văn chương rất sôi động và bao la trên internet, tất nhiên tôi cũng không muốn quá phụ thuộc vào facebook, nên tôi muốn tạo ra một kênh tương tác khác để đăng bài, thỏa sức quẫy đạp với niềm đam mê của mình. 
Ảnh tư liệu Internet.

Lâu lâu tôi nói chuyện với nhà thơ Trúc Thanh Tâm trên điện thoại, dẫu rất khác biệt về thế hệ nhưng tình thơ được kết nối của dăm câu hỏi thăm sức khỏe cũng cảm thấy ấm lòng. Cuối tháng 02.2017, tôi vô tình thấy bác trên facebook, hình như là bác vừa mới lập để kết nối với thi hữu, từ đó tôi gặp bác nhiều hơn, lần cuối cùng bác nhắn tin là dành cho tôi một lời khuyên: “Con nên giữ “cái cốt” của mình nha. Đừng chạy theo cái “bóng mờ” của thiên hạ!”. Tôi cảm thấy rất may mắn khi được quen biết bác và nhận được bác động viên từ những bài thơ đầu tiên, mặc dầu vậy bác vẫn rất trân trọng những tác phẩm của các bạn trẻ, bằng chứng là thỉnh thoảng bác đăng tải tác phẩm mới của người trẻ trên blog vườnthơ trăng nguyên thủy như: Hoàng Anh 79, Bàn Hữu Tài, Huỳnh Ngọc Phước, Vĩnh Thông, Phát Dương, Nguyễn Chí Ngoan... Nhà thơ Trúc Thanh Tâm tên thật là Dư Thanh Tâm sinh ngày 21.08.1949 tại Long Mỹ, Cần Thơ (quê gốc ở Cái Nước, Cà Mau), mất ngày 15.01.2018 tại Châu Đốc, An Giang. Làm thơ, viết văn đăng trên các báo và tạp chí từ năm 1964, đã xuất bản hai tập thơ và đạt một số giải thưởng, kỷ niệm chương vì sự nghiệp VHNT VN. Nhà thơ Trúc Thanh Tâm là người sáng lập: Văn nghệ Hoa Thời Gian, Thi văn đoàn Trăng Nguyên Thủy, Văn nghệ Cần Thơ (hoạt động đến 1975), bút danh khác: Lý Thị Phương Hà, Lê Nghiêm Châu, Trương Hoài An, Bá Tùng, Hải Hà, Rạng Đông... Suốt một đời tận hiến cho thi ca, nhà thơ Trúc Thanh Tâm để lại cho đời rất nhiều bài thơ xuất hiện trên rất nhiều trên các tuyển tập, ấn phẩm văn chương, trên blog của thi hữu, các website, diễn đàn giao lưu, giới thiệu VHNT trong và ngoài nước. Tôi từng có dịp ghé thăm và tiếp xúc rất nhiều tình cảm của bằng hữu dành cho nhà thơ Trúc Thanh Tâm: Nguyệt Lãng, Du Tử Lê, Nguyễn An Bình, Ngô Nguyên Nhiễm, Lương Như Trung (Hai Trầu), Trần Minh Tạo, Châu Thạch (Trương Văn Trạn), Thủy Điền... 
Nhà thơ Trúc Thanh Tâm (ảnh tư liệu).

Trên trang mạng vườn thơ Trăng nguyênthủy còn lưu giữ bản thảo 5 tập thơ của nhà thơ Trúc Thanh Tâm: Thân Tình, Ru đời theo tháng ngày trôi, Muôn dặm tình quê, An Giang sông núi tình người, Để tình lơ lửng trăng khuya. Mỗi khi đọc thơ bác 3T, hồn tôi không khỏi bồi hồi xúc cảm, những vần thơ nhẹ nhàng, lãng mạn, đong đầy tình quê, tình người rót vào lòng người tự nhiên như suối nguồn chảy mãi. Những dòng thơ khắc tạc tâm tưởng, kiến tạo hình hài đất nước một cách minh triết, trập trùng ẩn hiện giữa muôn trùng sông núi: “những người đã chết vì sông núi, sẽ sống muôn đời với núi sông”, “trị nước phải có nhân tâm, trị dân cũng cần nghĩa khí” (trích thơ Trúc Thanh Tâm). Trong bài ca vọng cổ “đất quê ta đâu cũng có linh hồn”, tác giả Trúc Thanh Tâm viết: “Từng hạt bụi mang niềm trăn trở, từng nụ cười đầm ấm nụ hôn, anh đưa em về với hương đồng lúa trổ, đất quê ta đâu cũng có linh hồn...”. Nhà thơ Châu Thạch đã bật lên nỗi xúc động khi nghe bài vọng cổ qua phần thể hiện của nghệ sỹ Dương Thanh: “Người nghe ca khúc hay người đọc lời ca không cần chiêm nghiệm mà tự nhiên cảm thấy trong lòng mình có bàn tay êm ái của quê hương vuốt ve, dậy lên trong con tim tình cảm mến yêu, lời thề chung thủy với quê cha đất tổ của mình”. Nhà thơ Trúc Thanh Tâm với những dòng thơ tràn đầy cảm hứng về thế sự, đong đầy nỗi niềm ưu tư giữa cuộc trần nhiễu nhương:

“Em có biết lòng dân là sức mạnh
Dựng quê hương bảo vệ nước non này
Những que diêm thoát thay từ khúc gỗ
Những que diêm làm cháy cả rừng cây”.

Đa dạng trong phong cách, chứa chan mạch cảm xúc bất tận, lục bát của nhà thơ Trúc Thanh Tâm mềm mại, uyển chuyển, ghi dấu từng lát cắt, từng mảnh đất, từng dấu vết của quê hương xứ sở khắp dặm dài Tổ Quốc. Những vần thơ làm quà tặng bằng hữu khắp mọi miền càng khiến chúng ta trân trọng tấm lòng son sắt của một thi sỹ dốc hết tấc lòng chuyên chở thi ca cập bến yêu thương. Cái đẹp luôn là cái đích mà người nghệ sỹ muôn đời hướng đến, ở đó có những rung động lặng lẽ, đan xen biến ảo khôn lường, chắp nối đôi cánh ảo tưởng vang vọng đến cuối chân trời, đọng lại một giấc mơ không có điểm dừng: “chỉ biết được những giây phút cuối/ người yêu thầm và người lại yêu thơ”, “đời tôi là cả đời thơ, gởi quê hương gởi ngày xưa của mình”. Bài thơ “sáu mươi năm” được thành hình thành dạng trên từng nấc thang quá khứ, bóc tách vỉa tầng kỷ niệm, lấp lánh như sóng nước soi chiếu trên sông: “Bên hiên dấu cũ, trăng rằm/ Áo xưa chưa hết hương thầm người xưa/ Bây giờ cũng dưới hiên mưa/ Đâu còn màu áo ngày xưa tôi chờ/ Sáu mươi năm, một hồn thơ/ Tôi cho và nhận, tôi chờ và mong/ Đời chưa hết nỗi nhọc nhằn/ Khi mà hạnh phúc tính phần trăm yêu!”. Nhọc nhằn qua bao đổi thay, dâu bể của trần thế, những dòng thơ lãng mạn, phiêu bồng nhường chỗ nỗi sầu nhân gian, ẩn hiện bên trong dòng lục bát giàu chất gợi cảm, trữ tình. Mới đây, tôi nhận được bài thơ “chiều nay mưa phố” được nhà thơ Trúc Thanh Tâm sáng tác nhân sinh nhật lần thứ 70. Bài thơ vừa mới đọc hôm qua, một mùa xuân mới chưa kịp gõ cửa nơi thềm nhà, vầy mà người xưa đã hóa khói sương, chỉ còn kịp thấy những nụ hoa còn ủ trong giấc mộng vô biên của thời gian.

Chiều nay mưa phố
- Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 70 -

Bây giờ tôi định dạng tôi
Bảy mươi năm giữa tình đời đảo điên
Qua hai thế kỷ ưu phiền
Nợ còn đeo đẳng từ tiền kiếp xưa

Đời nay mưa nắng trái mùa
Nên đau khổ cứ cợt đùa cõi mê
Gót chân đau nhói lối về
Dường như bão rớt trên quê hương nhà

Những mùa xuân cũ đã qua
Và mùa xuân mới chợt già trong tôi
Học chưa hết cấp làm người
Mà sao nước mắt chín muồi trên mi

Một người tiễn một người đi
Tình quê gửi lại từ khi xa người
Dòng sông thơ ấu mất rồi
Chiều nay mưa phố ngậm ngùi, thấy sông!

(Trúc Thanh Tâm)
Viết tại quê nhà Tiên Phước, ngày 16.01.2018

PHAN NAM.

Xem tiếp…

Duyên bốn mùa... - bài viết Phan Nam.

12:26 AM |
Tác phẩm CÂY, mùa xuân. 
Nghệ thuật luôn đòi hỏi cái mới và cũng không quên quá khứ, do vậy việc sáng tạo là một cơ duyên trong cuộc đời tìm kiếm và khai phóng của người nghệ sỹ. Đó là tâm niệm của họa sỹ trẻ Nguyễn Phước Đức khi tổ chức buổi triển lãm thiết kế sơn mài, sắp đặt không gian các tác phẩm nghệ thuật, vừa được tổ chức tối ngày 05.01, địa điểm Viện Pháp tại Huế (số 01, Lê Hồng Phong, thành phố Huế). Triển lãm nằm trong khuôn khổ hợp tác giữa viện Pháp tại Huế, trực thuộc đại sứ quán Pháp, với các họa sĩ trẻ đang sinh sống và làm việc tại Thừa Thiên Huế.
Tác phẩm GƯƠNG, mùa hạ (ảnh Phan Nam chụp lại)
Triển lãm giới thiệu hàng chục bức tranh sơn mài được sáng tác trong những gần đây, trong đó nổi bật là các tác phẩm được sắp xếp theo chủ đề của bốn mùa trong năm: xuân, hạ, thu, đông. Đây là những tác phẩm được đánh giá là “một cuộc pha trộn đầy ngẫu hứng của nghệ thuật sơn mài và nghệ thuật sắp đặt, của thị giác và ý niệm”, ý tưởng chủ đạo không chỉ nằm trong nội dung và hình thức của tác phẩm, mà quan trọng hơn là tính tương tác của tác phẩm đối với người xem. 
Chụp ảnh lưu niệm cùng tác phẩm nghệ thuật (ảnh: Phan Nam)
Đến với buổi triển lãm, công chúng có thể ngắm nhìn, sờ nắm trực tiếp, soi sương, đặt ghế ngồi và tận hưởng cảm giác êm ái mà tác phẩm nghệ thuật mang lại. Họa sỹ trẻ Nguyễn Phước Đức chia sẻ trong buổi khai mạc: Rất mong người thưởng lãm hãy cảm nhận những thân cây xù xì, lắng nghe tiếng thời gian trôi đi sau bức tranh sơn mài bên tấm gương và đặt tay lên ngực nhìn ngắm vòng tròn của duyên bốn mùa. Ngày nay, nghệ thuật thị giác đã cho thêm khả năng tương tác giữa tác giả, tác phẩm và người thưởng lãm. Kết quả triển lãm không phải là số lượng hoặc chất lượng của tác phẩm mà chính là nội dung nghệ thuật đã được giới thiệu và tương tác cùng người xem. 
Họa sỹ trẻ Nguyễn Phước Đức (ảnh: Phan Nam)
Họa sỹ trẻ Nguyễn Phước Đức sinh năm 1991, tại Huế. Anh từng theo học điêu khắc tại trường ĐH Nghệ thuật Huế, học điêu khắc-thiết kế đồ họa tại trường ĐH Vân Nam (Trung Quốc), học nghệ thuật đa phương tiện (ARENA) tại Đà Nẵng. Anh đã có tác phẩm tham gia các cuộc triển lãm: triển lãm nhóm tại Viện Pháp tại Huế (2003), triển lãm nhóm họa sỹ ASIAN tại Huế (2015), triển lãm nhóm tại studio Vũ Trọng Thuấn, Đà Nẵng (2016).  Triển lãm kéo dài đến hết ngày 25.01.2018.

Phan Văn Nam.

Xem tiếp…

Cơ hội vàng cho sinh viên điều dưỡng đến học tập, làm việc tại Nhật Bản

2:04 PM |
Ngày 27.12, tại trường đại học Duy Tân diễn ra lễ ký kết hợp tác hướng nghiệp, đào tạo và tuyển dụng nguồn nhân lực ngành điều dưỡng giữa trường đại học Duy Tân và tập đoàn phúc lợi xã hội Seirei, Nhật Bản.
Đây sẽ là cơ hội vàng cho sinh viên ngành điều dưỡng (ĐH Duy Tân), cũng như đặt nền móng cho nhiều điều dưỡng viên khác trong khu vực và cả nước, có thêm cơ hội học tập và làm việc ở các nước phát triển, để tích lũy kiến thức và tăng thu nhập cho bản thân, sau này trở về phục vụ chăm sóc sức khỏe nhân dân. Được thành lập 1930, do những người trẻ tuổi hỗ trợ những bệnh nhân mắc bệnh lao, tập đoàn phúc lợi xã hội Seirei là một tổ chức phúc lợi xã hội lớn nhất Nhật Bản với hơn 85 năm lịch sử. Tháng 12.2016, đoàn công tác của tập đoàn Seirei đến thăm, làm việc và đã có buổi giao lưu ấn tượng với giảng viên cùng sinh viên khoa điều dưỡng (ĐH Duy Tân). Ngày 5.6.2017, ĐH Duy Tân và tập đoàn Seirei ký kết biên bản ghi nhớ hợp tác với các nội dung: trao đổi thực tập sinh, trao đổi giảng viên dạy tiếng Nhật, liên kết đào tạo, hợp tác nghiên cứu.
Lễ ký kết chính thức (ảnh: Phan Nam)
Nhằm cung cấp cho xã hội đội ngũ nguồn nhân lực Điều dưỡng có trình độ cao phục vụ cho sự phát triển kinh tế - xã hội, hội nhập quốc tế của khu vực và cả nước, đại học Duy Tân tiếp tục tiến hành ký kết hợp tác với tập đoàn Seirei về hướng nghiệp, đào tạo và tuyển dụng nguồn nhân lực ngành điều dưỡng. PGS.TS Nguyễn Ngọc Minh, phó hiệu trưởng, viện trưởng viện y-sinh (ĐH Duy Tân) cho biết: “Nội dung của biên bản hợp tác là đưa sinh viên đang theo học tại ĐH Duy Tân, sinh viên đã tốt nghiệp và các ứng viên khác mở rộng được hiệu trưởng ĐH Duy Tân chấp thuận gửi sang học tại trường Kaigo Fukushi Shi do tập đoàn Seirei chỉ định”. Ngoài việc tạo điều kiện các bạn sinh viên đến học tập và làm việc tại Nhật Bản, chương trình còn kết nối tình hữu nghị đặc biệt giữa hai dân tộc Việt - Nhật.

PHAN NAM.

Xem tiếp…

Nghĩ về giá trị của sách - bài viết Phan Nam.

8:16 AM |
Những ngày cuối cùng của năm 2017, một đơn vị làm sách đã gây sốc khi tuyên bố bán sách cân ký, thông tin này ngay lập tức đã nhận được những phản ứng trái chiều từ dư luận. Rõ ràng, tự bao đời nay sách là một dạng hàng hóa đặc biệt, bởi sách lưu giữ kho tàng tri thức bất tận của nhân loại. 
Trong bối cảnh các thiết bị nghe, nhìn, giải trí phát triển vũ bão như hiện nay, sách đang dần lép vế, nhất là quỹ thời gian ngày càng eo hẹp trong cơ chế kinh tế thị trường khiến sách càng mất dần vị thế. Vì sao sách bán không chạy, số lượng tồn kho lớn là một câu hỏi gây nên nhiều nỗi trăn trở cho những tác giả viết sách và những người làm sách. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải nhìn nhận một thực tế rằng muốn người đọc tìm đến sách nhiều hơn thì tất nhiên nội dung cuốn sách là tiêu chí được đặt lên hàng đầu, là điều cốt lõi làm nên giá trị cuốn sách, tiếp đến rồi mới đến hình thức mỹ thuật, khuôn khổ, tiếp thị...
Xuất bản sách hiện nay đang rất sôi sục là một tín hiệu tích cực, các buổi giới thiệu giới thiệu sách, giao lưu, tọa đàm được tổ chức nhiều hơn làm cho tác giả, độc giả và những đơn vị làm sách ngày càng khắng khít, kết nối gần nhau hơn. Đây là một điều kiện thuận lợi để sách kết nối, tiếp cận với công chúng, người đọc. Thế nhưng không có nghĩa là chúng ta xuất bản ồ ạt, không định hướng đối tượng độc giả để quyết định số lượng in cho hợp lý, bởi vì một cuốn sách không thể dành cho tất cả người đọc, và độc giả có quyền chọn lựa những cuốn sách nằm trong phạm vi quan tâm, nghiên cứu và học tập.
Các bạn trẻ trong một buổi ra mắt sách ở Đà Nẵng (ảnh: Phan Nam)
Cung vượt quá cầu thì tất yếu dẫn đến tình trạng dư thừa, ế ẩm, khi ấy các đơn vị phát hành lại kêu trời và tìm đủ mọi cách để phát hành cho hết số lượng sách tồn kho, theo tôi nghĩ là không nên một chút nào. Bán sách bằng hình thức cân ký là một “hạ sách”, hoàn toàn không nên áp dụng để duy trì giá trị của sách, tránh tình trạng gây “mất giá” sách, bởi vì ngay cả mua sách làm quà tặng thì người ta vẫn thường hay nói “cách cho hơn của đem cho”. Rõ ràng, người đọc nâng niu trân trọng sách bao gồm rất nhiều yếu tố, nhiều khi tiền bạc cũng không thể đếm đong được. Dẫu ngay sau đó, đơn vị sách này hủy bỏ chương trình “lẩu sách” cuối năm với việc bán sách cân ký, tuy vậy câu hỏi về giá trị của sách một lần nữa được đặt ra và khiến chúng ta không ít lần trăn trở.

Mới đây, trên facebook của nhà văn Đinh Lê Vũ tổ chức bán sách đấu giá sách từ thiện gây quỹ Nguyễn Hiến Lê, quỹ giúp đỡ trẻ em nghèo hiếu học và được mọi người ủng hộ nhiệt tình. Những cuốn sách đôi khi được đối xử đặc biệt và có giá trị kỷ niệm đẹp đẽ, đó là điều rất đáng để suy ngẫm...
Đà Nẵng, 09.01.2018
PHAN NAM

Xem tiếp…

Tản mạn núi mây... - tản văn của Phan Nam.

5:28 PM |
Tôi quyết định trở lại Huế vào một buổi sáng cuối đông, khi nỗi buồn còn vọng dưới mỗi bước chân. Những cơn mưa lất phất gieo trên từng đám sương mù, đôi mắt tôi cay xè chập chờn giữa con đường cong cong men theo lưng đèo. Một mình vượt đèo Hải Vân giữa trời lạnh sương mù như thế khiến cõi lòng bất chợt rùng mình, cảm giác chênh chao, lửng lơ đang án ngự trong tâm hồn. Phía ngoài khơi xa vịnh Đà Nẵng rì rào sóng vỗ, từng con thuyền rẽ sóng ra khơi, màn xanh dần dần hút bóng.
Những cung đường trong sương mù ở Hải Vân (ảnh: Phan Nam)
Lắng nghe tiếng sóng, tiếng gió, tiếng mưa làm cõi lòng không khỏi xao động, như bãi cát ngàn năm ẩn hiện dấu chân người. Sau khi hầm Hải Vân khai thông và đi vào hoạt động, con đường lên đèo ngày càng thưa vắng, hàng quán hai bên đường cũng chỉ còn lác đác và hoạt động cầm chừng, lẩn khuất đâu đó là những miếu thờ nhang khói tắt lịm tự bao giờ. Sau khi lên gần tới đỉnh đèo, từng đám mây bắt đầu giăng kín, từ từ che khuất tầm mắt, giấu kín mắt môi, khe khẽ từng giọt, từng giọt đậu trên gò má, rung rinh nhành cây ngọn cỏ hai bên đường. Tôi bắt đầu lao về phía trước, bỏ mặc lọn mây bủa vây xung quanh, dần chìm vào hư ảo. Tiếng vó ngựa vang rền như sấm dậy, nhắc nhở thuở hào hùng cha ông mang gươm mở cõi, trông về Hải Vân bát ngát nghìn trùng, nỗi nhớ quê nhà chất cao ngất trời, chẳng thể nào đo được với “thiên hạ đệ nhất hùng quan”.
Uống cà phê ở Hải Vân một sớm mùa đông (ảnh: Phan Nam)
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện của một người đàn bà tuổi thất thập nhắc về câu chuyện thức dậy từ ba giờ sáng để lên đèo cắt tranh, kiếm củi. Thuở xa xưa vọng về trong tâm tưởng, có lẽ nhắm mắt lại cũng có thể hình dung đôi nét về tình cảnh ngày ấy, mái tranh che chắn mưa gió cho biết bao thế hệ trưởng thành, tỏa khắp muôn nơi dựng xây đất nước. Sương gió thấp thoáng trôi qua như một cái chớp mắt, chẳng bao lâu đã qua một đời người. Mỗi lần tối lửa tắt đèn, cơm nước xong xuôi là vội vàng cầm chiếc đèn thấp thỏm che chắn gió sợ ngọn đèn vụt tắt, đi xem cải lương, hát tuồng. Người người nắm tay nhau dạo bước giữa đường làng thân thuộc còn ám mùi rơm rạ, khói bếp quẩn quanh vạt quần gấu áo, thế nhưng mỗi khi điệu nhạc tiếng hát cất lên con tim rộn ràng lạ thường. Người ra đi chưa kịp nói lời yêu thương, giấc mơ thấp thoáng đắm chìm như một thoáng mây bay, đến khi quay trở về tiếng gà đã cất tiếng gáy phía cửa biển Nam Ô. Lặng nghe câu chuyện mà thao thức giữa biển trời sương mù, từng hơi lạnh bốc dần lên tự trong thân xác, khóe mắt cay cay, nước mắt chực rơi tự bao giờ...
Ảnh Phan Nam ở Hải Vân Quan sáng ngày 05.01.2018
Núi mây ngàn năm còn ngái ngủ, chỉ có phận người thao thức với thời gian, lặng lẽ chia sớt đôi dòng tâm sự trong cõi mê sảng, tưởng chừng như mỗi cuộc gặp là một ân huệ tạo hóa ban phát cho thế gian, nhắn gửi mỗi người chúng ta trân trọng gìn giữ. Cung đường xa mãi mà ngọn núi chắn ngang tầm mắt, bởi chẳng con đường nào bằng phẳng, như lòng người miên man sóng cuộn, bài thơ tưởng chừng bình yên nhưng chỉ cần một chiếc lá rơi cũng phá tan khung cảnh êm đềm. “Núi trông mây, mây ngó núi u hoài”(*), nhấm ly cà phê trên đỉnh đèo trong một sớm đông lạnh, dấu chân người xưa ẩn hiện giữa muôn trùng sương gió, chỉ cần một giọt mây rớt vào lòng đất cũng cảm thấy chạnh lòng...

(*) Câu thơ trong bài "Hải Vân", Phạm Ngọc Lư.
Đà Nẵng, 08.01.2018
PHAN NAM.

Xem tiếp…

Sôi nổi các hoạt động nhân ngày truyền thống học sinh, sinh viên

9:48 AM |
 Nhằm ôn lại truyền thống 68 năm xây dựng và trưởng thành của hội sinh viên, tạo không khí thi đua sôi nổi trong toàn thể sinh viên, chào mừng thành công của đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XI, ngày 07.01 hội sinh viên Đại học Đà Nẵng tổ chức lễ kỷ niệm ngày truyền thống HSSV và hội sinh viên Việt Nam (9.1.1950). Đến dự buổi lễ có đồng chí Nguyễn Duy Minh, bí thư thành đoàn, phó chủ tịch thường trực hội sinh viên thành phố, PGS.TS Nguyễn Ngọc Vũ, phó giám đốc ĐH Đà Nẵng, đồng chí Dương Minh Quân, chủ tịch hội sinh viên Đại học Đà Nẵng.
Trao chứng nhận sinh viên 5 tốt ĐH Đà Nẵng (ảnh: Phan Nam)
Năm học 2016-2017, có 4 bạn sinh viên ĐH Đà Nẵng nhận giải thưởng sao tháng giêng, 46 sinh viên đạt danh hiệu sinh viên 5 tốt cấp thành phố, có 1 tập thể được công nhận tập thể sinh viên 5 tốt, có 112 sinh viên được công nhận danh hiệu sinh viên 5 tốt cấp ĐH Đà Nẵng. Tại hội trường ĐH Đà Nẵng, các bạn sinh viên và học sinh có dịp giao lưu với tác giả trẻ Nguyễn Hoàng Nguyên (Rosie Nguyễn), tác giả cuốn sách bestseller “tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu” về chủ đề “bạn có đang trì hoãn thành công”.
Giao lưu cùng tác giả Nguyễn Hoàng Nguyên (Rosie Nguyễn)
* Cùng ngày 07.01, hội sinh viên trường đại học Duy Tân tổ chức buổi lễ tuyên dương sinh viên 5 tốt và cấp phát học bổng cho sinh viên. Nhà giáo ưu tú, anh hùng lao động Lê Công Cơ, hiệu trưởng trường đại học Duy Tân có buổi nói chuyện với sinh viên với nội dung “tuổi trẻ và sự nghiệp”. Nhân dịp này, nhà trường trao hỗ trợ vé xe về quê ăn Tết dành cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn.
PHAN NAM.

Xem tiếp…

Nhật Huy và buổi chia sẻ về tê giác tại Đà Nẵng

7:24 PM |
Chứng kiến được cảnh những chú tê giác bị thảm sát tại Nam Phi, nhóm bạn du học sinh đang theo học tại trường Texas Christian University (TCU, Hoa Kì) vừa có buổi nói chuyện với các bạn trẻ Đà Nẵng vào tối ngày 03.01 tại Goom coffee với chủ đề hãy chung tay bảo vệ tê giác, vì cuộc sống không có sừng. Những chia sẻ rất chân thật và đầy cảm xúc của các bạn sinh viên Việt Nam sau khi có khoảng thời gian chứng kiến và trực tiếp tham gia vào các công việc bảo tồn loài tê giác ở Nam Phi.
Nhật Huy và buổi chia sẻ tại Đà Nẵng (ảnh: Phan Nam)
Ký cam kết cùng chung tay bảo vệ tê giác (ảnh: Kim Ly)

Nhật Huy, vừa trở về từ Nam Phi sau chuyến đi 3 tuần thực tế trải nghiệm trong một khu bảo tồn, chia sẻ rằng bản thân mình rất may mắn khi được tham gia khóa học trải nghiệm học tập thực tế và tận mắt chứng kiến các bạn tê giác bị thương. Nhật Huy muốn lan tỏa thông điệp đến mọi người nói không với việc mua bán, sử dụng sừng tê giác, bởi vì cuộc sống của các bạn tê giác hiện đang rất khốn khổ bởi vấn nạn săn bắn trái phép để lấy sừng. Hơn 20 bạn trẻ đã ngồi với nhau cùng lắng nghe câu chuyện về cuộc sống, nỗi đau của các bạn tê giác ở Châu Phi và cùng ký tên cam kết không sử dụng mua bán trái phép sừng tê giác, cùng chung tay bảo vệ tê giác, loài động vật có nguy cơ tuyệt chủng trên thế giới. Được biết, chương trình đã được tổ chức trường THPT Gia Định, phân hiệu trường ĐH công nghiệp thực phẩm, trường ĐH quốc tế và nhận được sự hưởng ứng, tham gia của khoảng 300 bạn trẻ, học sinh, sinh viên.
Các bạn trẻ tham gia chương trình chụp ảnh lưu niệm (ảnh: Kim Ly)
PHAN NAM.

Xem tiếp…

Như hạt bụi đam mê - bài viết của Phan Văn Nam.

4:24 PM |
 Đà Nẵng một ngày cuối thu, trong một dịp tình cờ, tôi nhận được tác phẩm mới “như hạt bụi đam mê” của tác giả Thụy Sơn (NXB Hội nhà văn tháng 8-2017).
Mùa thu là mùa của thi ca, mùa của bao nỗi niềm riêng mang trào dâng dịu dàng. Và đặc biệt, mùa thu là mùa của yêu thương. Nữ sĩ Xuân Quỳnh với bài “thơ tình cuối mùa thu” làm say đắm biết bao trái tim hậu thế: “Chỉ còn anh và em/ Là của mùa thu cũ/ Chợt làn gió heo may/ Thổi về xao động cả”. Tâm hồn tôi cũng chợt xao động khi lật mở từng trang thơ trong chiều thu lộng gió bên bờ sông Hàn. Với 121 bài thơ, chủ yếu là thể thơ Đường luật, nhà thơ Thụy Sơn đưa độc giả yêu thơ vào không gian thấm đượm “sắc nâu sòng, màu của thiền, của chiều sâu tâm khảm” (Nguyễn Thúy Hồng). Tôi không biết nhiều đến “thiền” nhưng luôn tìm thấy trong thơ của Thụy Sơn những sắc màu phiêu lãng phối trộn rất hài hòa khung cảnh huyễn hoặc, mê say. Nhà báo Nguyễn Thúy Hồng băn khoăn về sự chật hẹp của thời gian nên thi ca cứ trôi tuột tận đáy sông sâu, người người hững hờ lướt qua nhau về phía vô cùng, chỉ còn trang thơ hồn hậu bao dung tồn tại mãi. Thơ của Thụy Sơn thật sự cuốn hút nên cầm lên là không nỡ đặt xuống để làm việc khác, mặc dầu tâm tưởng không cho phép mình “tay cầm sợi nắng tay buông gió/ một gánh vô thường một gánh mây” (thong dong). Trong dòng chảy tưởng vô hình của cuộc sống, thi ca vẫn đang đâm chồi nảy lộc mời gọi con người vào trú ngụ. Và tác giả Thụy Sơn đã khéo léo mắc lên từng chồi non, nách lá những vần thơ của tận cùng xúc cảm, rút hết từ gan ruột tự thân đắm chìm và giải thoát. Nhiều khi ao ước được làm “hạt bụi nghìn trùng” lay động cõi người u mê, bụi bặm về với thế giới khác, thế giới thánh thiện, không vướng bận chuyện cơm-áo-gạo-tiền. Thoát khỏi bộn bề của cuộc sống thường nhật, thơ của chị phác họa không gian cũ kỹ, huyễn hoặc, đầy mộng mơ. Cái không gian ấy mặc nhiên trở thành chất xúc tác giúp cho vần thơ cất lên trọn vẹn:
Có một vì sao cuối trời đi lạc
Rơi xuống đời hạt tâm thức tinh anh
Chẻ tan mây làm ngọn gió trong lành
Về bên sông Thu Bồn hóa duyên
cùng đất trời trong hình hài mới.
                            (Giai thoại về anh)
Ngọn gió thi ca là một ngọn gió có thật, vẫy gọi bước chân thi nhân đi tìm khám phá, dẫu biết rằng vẻ đẹp phù phiếm sẽ rơi rụng và không tồn tại. Nhưng tự trong sâu thẳm, đôi cánh nghiệp duyên đã gieo nhân lành, nên cây đời trổ hoa đầu ngọn bút, giúp thơ bay cao, bay xa. “Em tinh khôi bên anh giờ tan trường cổng kín/ Trưa Cẩm Nam chiều An Hội - sông Hoài/ Khoảng trời xanh mây nước chung đôi/ Tay trong tay mùa chín vàng thương nhớ” (mùa hoa bưởi), khẽ rung giọt sương tinh khôi, gom chút nắng vàng lênh loang khóe mắt. Dấu xưa, tiếng cũ vẫn đang thành hình hài, nuôi dưỡng xác thân, án ngự tâm hồn. Dẫu đôi khi được khai thác quá liền trở thành lối mòn khiến người đọc nhàm chán, nhưng tôi vẫn tìm thấy những khoảng trống khó lý giải ánh lên những tia chớp, những đốm lửa, những cung bậc man mác u hoài, vang vọng tự cõi nghìn trùng. Lan man trong cõi thơ Thụy Sơn chợt nhớ đến câu thơ của tác giả Vĩnh Thông: “Điều bình thường mỗi ngày/ Ta gọi là dư vị cuộc chơi/ Nếu không có những điều bình thường/ Ta hôm nay sẽ khác...”. Đọc thơ Thụy Sơn tôi đã tìm được chính mình, biết yêu thương cuộc sống, luôn mong mỏi chiếm lĩnh bến bờ tương lai. Của hạnh phúc và tin yêu. Từ những vần thơ mọc từ cây đời lên xanh...
Đà Nẵng, tháng 10.2017
Phan Văn Nam.

Xem tiếp…

Có gã trai đạp xe run lẩy bẩy... - Phan Văn Nam.

3:29 PM |
CÓ GÃ TRAI ĐẠP XE RUN LẨY BẨY

“Có gã trai đạp xe run lẩy bẩy” là tác phẩm đầu tay của tác giả Trần Minh Hợp, cuốn sách viết dành riêng cho tuổi teen và tuổi chưa già. Cảm nhận đầu tiên khi đọc truyện là văn phong trong sáng lạ kỳ, đan xen những mảng màu sáng - tối qua con mắt hồn hậu của tuổi trẻ. Các nhân vật xuất hiện đột ngột được tác giả viết như một “tiếng sét” tình yêu rẹt ngang bầu trời. Rất nhiều câu chuyện được hình thành tựa như dòng nhật ký được tác giả ghi lại khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, tưởng như không có gì mà để lại nhiều ấn tượng thật khó phai: “Ẻm đậu mùa cũng sắp tới ngày tận số. Nó đang ngoi ngóp và cố gây sẹo trên người tôi càng nhiều càng tốt. Tôi soi gương hàng ngày và lo lắng cho khuôn mặt mình. Nó sẽ để lại sẹo suốt đời trên mặt tôi nếu tôi sơ suất. Khi đó chỉ số đẹp trai của tôi sẽ giảm đi rất nhiều”. (“Ẻm đậu mùa đáng ghét).


Nhiều truyện kể về sự đáng thương của chàng trai khi vấp phải bóng hồng thuở mới lớn, hèn gì người ta nói “anh hùng khó qua ải mỹ nhân” chẳng sai chút nào: cái nhìn lớt phớt khi ta vô tình gặp nhau trên chuyến xe bus, tình bạn trong sáng trong những buổi “rủ bạn ra hồ ‘nửa vầng trăng’ nói chuyện”, cô gái bất chợt gặp trong thư viện khi ‘hội độc thân’ tan rã khiến chàng trai rung động đi theo nàng suốt quãng đường dài, tình cảm với cô gái cô mái tóc đẹp và mỗi lần vuốt tóc làm xao động trái tim chàng trai trẻ, những kỷ niệm với cô bạn kèm cặp học nhóm, cô gái quê mùa trong những ngày nghỉ hè về quê ngoại, cô gái có đôi mắt buồn mà chàng trai tình cờ gặp trên sông Hoài... Tất cả được chuyển tải nhẹ nhàng, trong sáng, mộc mạc và đôi chút dễ thương, hài hước, dí dỏm. Qua 136 trang viết ngắn, thú vị, chắc chắn sẽ đưa mỗi người sống lại một thời tuổi trẻ đầy rẫy những kỷ niệm, va vấp nhưng đặc biệt đáng yêu.

Đà Nẵng, 05.05.2017

GẠT NƯỚC MẮT ĐI

Đọc xong bảy truyện ngắn trong tập “gạt nước mắt đi” của nhà văn Võ Diệu Thanh, tự dưng thấy miệng đắng ngắt, rồi lại tự hỏi hạnh phúc đang ở đâu trong cõi người? Chỉ mới đọc, nhưng không hiểu vì sao truyện viết về thân phận người phụ nữ luôn chua xót, đau đớn hơn tất thảy nỗi đau khác của thế giới. Những câu chuyện được xây bằng máu và nước mắt, với mỗi đau đớn tột cùng của sự dằn vặt, lỗi lầm, bỉ cực và sự tha hóa.  Và ẩn chứa đằng sau nó là những thông điệp nhân văn, khao khát hạnh phúc đến tuyệt vọng, tưởng chừng như không lối thoát. Những va vấp trong tình yêu đầu đời, sự thủy chung son sắt đến quằn quại của những người phụ nữ, ước mong có một “giọt máu đào cho con” của một gái điếm, sự phẫn nộ trong vấn nạn “hiếp dâm trẻ em”... được phác họa một cách trần trụi, chua xót, thê lương, não nề. Mỗi truyện ngắn khiến người đọc khắc khoải, phải đọc thật chậm để hiểu và đồng cảm. 

Như anh chàng Minh trong truyện “đánh thức trinh nguyên”: "Tôi cố tình dựng trong đầu hình cảnh một cô gái nào khác để khỏi nghe tim mình se thắt từng cơn. Nhưng, tôi chỉ thấy trước mắt một Tiểu Hồi với cặp mắt trong xanh. Tôi thèm biết bao được chạy ngay tới, ghì sát thân hình trong trẻo của Tiểu Hồi bằng đôi tay nồng ấm của mình, ao ước được áp mũi vào đôi má hồng hào mướt rượt kia, hít những hơi no đầy... Những cơn thèm tuột sâu tận đâu đó trong tôi, moi ra những cơn đau bủn rủn tay chân".

Đà Nẵng, 24.04.2017
Phan Văn Nam.

Xem tiếp…